Đây là bài thơ do Thiếu úy Nhảy Dù VNCH Lê Anh Thái viết cho người bạn nhưng chưa kịp gửi. Thiếu úy Thái tử trận trong trận đánh tái chiếm cổ thành Quảng Trị 1972.


Thiếu Úy Lê Anh Thái tại quân trường. Ảnh phục chế màu.
“Tao được thơ mày cả tháng nay
Hành quân liên tiếp suốt đêm ngày
Lưng không rời giáp, tay rời súng
Liên lạc thì không có máy bay
Tao vẫn luôn luôn nhớ tụi mày
Nhớ Sài Gòn đẹp nắng vàng hây
Nhớ đường Lê Lợi ngập hoa nắng
Nhớ ngõ Tam Ða tà áo bay
Pleime suốt tháng mưa dầm dề
Mày ơi, thèm quá khói cà phê
Thèm tô phở tái thơm chanh ớt
Thèm rót bọt đầy một cốc bia
Xi Nê mày vẫn xem phim chưởng?
Băng nhựa còn thu nhạc Khánh Ly?
Những chiều thứ bảy còn đi nhót?
Hay lén ông già nhậu whisky?
Năm nay mày có lên đại học?
Hay thôi, xếp sách nhập quân trường?
Mày tính vào Dù hay Lục Chiến?
Tao chờ mày nhé, ải biên cương
Hôm qua thằng Tiến dẫn quân ngang
Giữa rừng gặp bạn mừng hơn vàng
Ôm nhau, hai đứa cười ha hả
Râu tóc bù xù như cái bang
Mày nghĩ, đã lâu không được tắm
Hành quân liên tiếp giữa rừng già
Ăn thì gạo sấy nhai qua bữa
Tối ngủ nằm sương lạnh cắt da
Hôm qua địch pháo giữa ban ngày
Tao bị thương xoàng ở bả vai
Mảnh đạn còn ghim trong thớ thịt
(Mày đừng có nói mẹ tao hay)
Mẹ tao không biết giờ ra sao?
Còn khóc đêm trường để nhớ tao?
Còn giận tao là thằng bất hiếu
Xem tình cha mẹ như chiêm bao
Mẹ tao chỉ muốn tao quanh quẩn
Lính kiểng châu thành, lính phất phơ
Mày nghĩ, tụi mình như cánh gió
Ai đi nhốt gió được bao giờ?
Những đêm biên cảnh sống xa nhà
Cũng thấy đôi lần nhớ xót xa
Cũng có đôi lần tao muốn khóc
Muốn về thăm mẹ… thế nhưng mà…
Thôi nhé, thư sau tao viết tiếp
Trực thăng đã đáp trong vòng đai
Tản thương lính đã đưa lên đủ
Tao viết thơ này vội gởi ngay”.
Bài thơ vốn là một lá thư tay viết dở bằng những lời tâm tình mộc mạc của Thiếu uý Thái gửi cho bạn thân của mình khi còn ở quân trường Pleime – nắng bụi mưa bùn.
Thiếu úy Lê Anh Thái tử thương tại Cổ thành Quảng Trị năm 1972, người ta tìm thấy lá thư này trên thi thể ông khi bàn giao về cho gia đình đã biến những dòng chữ này trở thành một “di vật” vô giá đối với gia đình ông.
Bài thơ khép lại một cách vội vã:
“Thôi nhé, thư sau tao viết tiếp
Trực thăng đã đáp trong vòng đai…”
Lời hứa “thư sau tao viết tiếp” mãi mãi không bao giờ thực hiện được. Sự dang dở ấy để lại một nỗi nghẹn ngào, một nốt lặng dài cho người đọc về cái giá của chiến tranh và những ước mơ tuổi trẻ phải gác lại nơi chiến địa.
Bài thơ này là một minh chứng lịch sử sống động về một thời kỳ gian khổ nhưng cũng đầy tình người, tình bạn và tình mẫu tử thiêng liêng.