SÁCH CŨ CỦA MIỀN NAM VIỆT NAM HIỆN NAY (Nguyễn Văn Lục/Sài Gòn Niềm Nhớ)

Facebooktwitterredditpinterestlinkedinmail

VĂN HÒA MIỀN NAM VIỆT NAM

May be an image of matchbook and text that says 'thời thoinay n 尺 ENDAY4S-4:1971 DUO MAT NGƯỜN καr VIET văn TeP 啡 Bpc, SAN cẢA ปไทพร KCOЙ BAR AN NGHE THỜI TẬP OC 愛 VÂN ĐỀ bàngbálin binhnguytnloc doánquőesy SANGTAO TAC TẠP CHÍ VĂN ่ XUẬT BẢN THÁ THẮNG CHIN'

May be an image of text that says '國 LE VÂN THIỆN LƯ QUYNH SONG SƯƠNG MU SONG SƯƠNG MU SUNG SUUNG MU SUNG SUUNG MU MU NGUYEN M.AI VVL RO TИΟΙ Một dách buồn lach.buophiên7Ml phiên 6E NE UNG y thức RONG CHIẾN TRANH ANGUYÊN ĐINH ATHIEU. NHƯ GIỌT SƯƠNG KH levinhhòa MuOS Aac chuông chu giáođuong đưỡng giáo MÁI NHA NHATHƠ THƠ Sài Gòn trong tôi'

May be an image of ‎newsstand and ‎text that says '‎AM XUÁT BAN TRƯỚC 1975 H AUANSA OA DIA KH HИ ALOCHE ANDRI GIDI KHUNG CUA HEP صا Peru raraHe) жyHa. Saima- Saint-Esupery supiry HOÀNG IỬ HOANGTÚ Bí ١ا PblPb Лa Pris Martin 산은 Ieideggr SUONG TRANCCHALTNO THE BÌNH NH NHASU SU UONGWY … nobel Sài Gòn trong tôi‎'‎‎

Về Sài Gòn hôm nay, chỉ ở Sài Gòn thôi mà không ở Hà Nội, tôi tìm lại xem trong đống tro tàn đó còn lại được gì. Không còn bao nhiêu. Tôi thấy họa hiếm mới còn sót lại một vài cuốn truyện. Và càng ngày, số lượng nó càng ít đi, vì mua vào mà không bán ra hoặc theo thời gian bị tiêu ma vì không có thư viện bảo quản. Chỉ còn lại một số rất ít mà trên lý thuyết vẫn là sách cấm lưu hành, bất hợp pháp, nhưng lại được bày bán công khai như thể hợp pháp.

Hơn thế nữa, các loại *sách cũ* thuộc loại sách chưởng, kiếm hiệp, mặc dầu vẫn là sách cấm lưu hành lại được in lại, sách cũ trở thành *sách mới*, bày bán công khai và hợp pháp. Chẳng hạn những sách của Vũ Đức Sao Biển như Kim Dung giữa đời tôi gồm các quyển Kiều Phong, Khát vọng tự do (quyển thượng), Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, quyển trung, Từ AQ đến Vi Tiểu Bảo, quyển hạ và Thanh Kiếm và cây đàn, quyển kết thì đã được nhà xuất bản Trẻ in ấn và phát hành đàng hoàng.
Gần như toàn bộ các loại sách kiếm hiệp được in lại. Sách của nhóm Tự Lực Văn Đoàn cũng vậy. Sách Triết cũng được in lại rất nhiều với các tác giả Trần Thái Đỉnh, Lê Tôn Nghiêm.
Thế thì những báo cáo chính trị suốt bao nhiêu năm cũng như những văn kiện, nghị quyết của phỉ quyền Hà Nội phải chăng chỉ còn có giá trị như những tấm giấy lộn.
Để hiểu rõ thêm về phần sách cũ này, tôi có một nhận xét như sau: Kể tử 1975 đến 1985, Sài Gòn hay Miền Nam có hai bộ mặt sinh hoạt văn học: Mặt nổi và mặt chìm. Mặt nổi bao gồm những sách báo in ấn chính thức từ miền Bắc gửi vào. Đó là một thứ văn học cộng sản nhố nhăng, lố bịch, què quặt mà tự nó mang tính giáo điều quái thai, hoang tưởng, bệnh hoạn, buồn nản, rẻ tiền và tầm thường.
Tôi còn nhớ trên vỉa hè phố Sài Gòn những cuốn sách dịch in trên giấy xấu đến khó coi cả từ bề ngoài đến tựa đề. Đọc lên nghe tức anh ách như : Mười ngày của Bôcaxiô. 10 ngày gì mới được chứ. Thằng cười, dịch V.Hugô. Cửa hàng vì hạnh phúc các bà của E.Zôla..(Sài Gòn niềm nhớ/ Nguyễn Văn Lục)
Dịch lạ quá, tôi đi tìm sách của nhà văn này, nhưng đành chịu không kiếm ra cái tựa đề Cửa hàng vì hạnh phúc các bà ở đâu. Trăm năm cô đơn của G.Market. Tuổi thơ mãi mãi cùng ta của M. Karim, Đất vỡ hoang của M. Sôlôkhốp, Thời gian để sống và để chết của E. Rơmacơ. Ông già và biển cả của E. Hemingway, Đồi gió hú của E.Brônti.
Cả ba cuốn này đều đã được dịch ở trong Nam trước đó rồi. Đốt “Đỉnh gió hú”, đốt “Lão ngư ông và biển cả”, đốt “Thời gian để sống và để chết” của Miền Nam mà chất lượng dịch thuật chắc chắn và bảo đảm là hay hơn hẳn những tay thợ dịchlếu láo miền Bắc để mang nguyên con những thứ đó vào Miền Nam với phẩm chất không bảo đảm và giấy thì thật xấu xí, dơ bẩn. Để làm gì.
Vì thế dân chúng trong Nam vẫn chịu khó tốn công, tốn tiền đi tìm sách báo cũ để đọc, chuyền tay nhau để đọc. Bởi vì, chính những sản phẩm văn hoá đó đã làm nên họ, là của họ, là bản thân họ và trở thành biểu tượng của những giá trị quá khứ cần được nâng niu giữ gìn.
Và như thể, nếu không có những thứ văn hoá phẩm đó được nuôi dưỡng thì họ không còn là họ nữa, khô chồi và thui chột.
Xin trích dẫn ở đây nhận xét và tâm tình của một người bạn yêu sách Miền Nam.
*Vào những năm 76-79, tôi hay đi chợ Trời sách Sàigòn lục các sách kỹ thuật để xem bạn bẻ du học Mỹ, Tây, Tầu, Úc ai còn ai ở..Sự kiện như thế này: sách kỹ thuật mà bán ở chợ Trời, tức là chủ sách đã chạy rồi và người nhà hoặc con buôn đem sách đi bán hoặc là nhà bị kiểm kê. Sách kỹ thuật được gom lại rất dơ bẩn và được chuồi ra cho con buôn. Sau này, khi tôi vượt biên, bạn bè còn lại cũng thấy sách ngành luyện kim ( metallurgy) của tôi bán ở chợ trởi.. Thế là biết nhau hết.
Cứ có sách ở đó, tức là người đã đi rồi. Tôi còn nhớ có một lần dược một chị con buôn sách vỉa hè tin cậy, cho lén xem kho sách nó thu gom được. Cả ngàn hay vạn cuốn sách chứa đầy một căn gác rộng và kín, chỉ có vài ánh nắng chiếu vào. (Sài Gòn niềm nhớ/ Nguyễn Văn Lục)
Tôi lom khom ở trên gác lửng đó lục sách, thôi thì gì cũng có cả: tiếng tây, tiếng Mỹ, tiếng Tàu, tiếng Việt. Văn chương, khoa học kỹ thuật. Hàng vạn cuốn cũ chất đống, bụi bậm mịt mù mỗi khi nhấc một cuốn sách lên. Thật là một kinh nghiệm không bao giờ quên.
Bây giờ nhắm mắt lại, vẫn còn thấy, còn ngửi được mùi sách, mùi bụi, mùi văn minh từ căn gác ấy. Không hiểu anh nghĩ sao, chứ bâygiờ, tôi vẫn rất kính phục những con buôn sách đó, dù rằng họ giữ gìn sách quốc cấm vì lợi nhuận chứ không phải vì họ quý trọng nền văn hoá và văn minh trong sách, bởi vì việc làm của họ đã giúp bảo tồn nền văn học của miền Nam tự do.*
Nhưng một phần thì sinh hoạt văn học miền Nam dừng lại ở đó, bằng lòng với tất cả những thứ đến từ dĩ vãng, quá khứ và trong tương lai sẽ mỗi ngày mỗi thưa vắng đi, bởi vì không có người làm công việc sáng tác nữa.
Đó là thứ văn học không có tương lai mà chỉ còn mở ra một sinh lộ: Quay lại quá khứ của chính mình để nhớ, để thương và để sống lại. Nếu ở hải ngoại thời đó người ta gọi VHHN là thời kỳ văn học lưu vong. Trong nước phải gọi là thờikỳ văn học của quá khứ, vang bóng một thời.
Từ một nền văn học đồng phục, bị động, nghèo nàn với những sách vở lưa thưa và chưa định hình. Sách báo miền Nam cũ vẫn có mặt mà chưa có kế thừa và thay thế. Kể từ đó, sau cái ngày Quốc Nạn 30-4-1975, sách báo miền Nam vỉa hè, giống như số phận của chính nền văn học ấy, thực sự trở thành sinh động chỉ nhờ vào sách báo cũ.
*Điều đáng chú ý là đa số chủ nhân các tụ điểm văn hoá này là những người có học. Không thể nói là họ không am hiểu nội dung và tác hại của thử sách ra. Lạ một điều là bất chấp mọi hậu quả, họ cứ thản nhiên bày bán, những thứ rác rưởi văn hoá đó, ngày này qua ngày khác. Cứ mỗi độ chiều về, ở những điểm này, người bán kẻ mua tấp nập*[vi].
Không có gì lạ ! Cái lạ là phỉ quyền Hà Nội vốn dĩ vô văn hóa, nên không hiểu gì về nếp sống, nếp nghĩ, sinh hoạt Văn Học Miền Nam cả. Những thứ mà bọn chúng vốn dĩ yếu kém, thiếu kiến thức, ngu ngốc gọi là rác rưởi thì dân Miền Nam lại coi là thứ rác quý, rác hiếm.
Sau 30-4-1975, Miền Nam có nhiều thứ rác lắm. Những thứ rác có thể đốt. Nhưng đốt thứ rác sách vở, báo chí văn học nghệ thuật Miền Nam, các ông đã đụng chạm đến tinh thần và niềm tự hào của cả một miền đất nước thân yêu của họ. Điều đó khó mà tha thứ được. (Sài Gòn trong tôi/ Nguyễn Văn Lục)
– Những người có công với sách cũ của Sàigòn.
Sách vở, báo chí Miền Nam trở thành món ăn tinh thần là do công sức của các nhà văn, nhà phê bình, giáo sư đến các học giả. Điều hiển nhiên là thế. Nhưng sức bật, sự tác động để phổ biến những văn hoá phẩm ấy là nhờ vào một số lớn nhà xuất bản có công với Văn Học.
Họ là những nhà xuất bản như Trình Bày, Nam Sơn, Nguyễn Đình Vượng, Văn Hoá Á Châu, Diên Hồng, Xưa Nay, Khai Trí, Lá Bối, An Tiêm. Những nhà xuất bản này đã đóng góp vào việc xuất bản 200 triệu cuốn sách trong 20 năm. Con số thật không nhỏ.
1.- Ông Khai Trí : Chẳng mấy ai biết tên thật của ông, thành ra thương hiệu nhà sách KT, 62 Lê Lợi được đồng hoá vào tên ông. Thật ra tên ông là Nguyễn Hùng Trương, với hai tay trắng làm nên sự nghiệp. Ông vừa là một doanh gia, vừa là người làm văn hóa. Ông biên sọan khoảng 15 cuốn sách như “Thơ Tình Việt Nam” và “Thế Giới Chọn Lọc”, “Chánh Tả Cho Người Miền Nam” … và chủ trương tuần báo Thiếu Nhi cùng với Nhật Tiến.
Sau ngày Quốc Nạn Tang Thương 30/ 04/ 1975, nhà sách KT là nạn nhân của nạn hôi của, đốt phá bởi bọn cộng phỉ bắc việt. Sách vở tung toé khắp nơi từ trong nhà sách ra ngoài đường. Tôi đã chính mắt chứng kiến cảnh ấy trong nỗi bất lực, bất lực của một người tự xếp hàng vào người thua cuộc.
Tôi không biết lúc bấy giờ ông Khai Trí đứng ở đâu. Đứng ở đâu thì cũng cùng tâm cảnh đau xót đó thôi. Khi đã chứng kiến cảnh này rồi thì đừng bảo tôi có thể nghĩ hay cho những người mới đến. Họ không hiểu được điều đó vì quá hăng say trong men chiến thắng hay họ chưa bao giờ biết nghĩ tới người dân muốn gì, nghĩ gì.
Tiếp theo đó là hai kho sách lớn cũng bị bọn phỉ quyền Hà Nội trưng thâu (nói rõ hơn là ăn cướp). Hằng vài trăm ngàn cuốn sách ra khỏi kho, rồi biến mất dạng. Ông trắng tay sau bao nhiêu năm tốn công gây dựng.
Sau này, ông ở Mỹ về VN một lần nữa, mang theo hy vọng làm được một chút gì cho đất nước. Ông đã mang về 2000 đầu sách để tiếp tục làm Văn Hoá. Sách bị tịch thâu với lý do: in trước 75.
Theo Nguyễn Thụy Long, phần lớn sách bị tịch thâu là các loại sách Học Làm Người, báo chí quý hiếm trước 1954, như bộ loa rất nổi tiếng. Sách ông mang về ai cũng biết là sách về giáo dục, sách hiền, sách tốt cả. Mà dại gì ông mang sách dữ, mà làm gì kiếm ra đâu được sách dữ. Nó chỉ có một cái tội : Tội đã in trước 1975. (Sài Gòn trong tôi/ Nguyễn Văn Lục)
Phỉ quyền Hà Nội tiểu nhân luôn cho rằng những gì trước 75 là xấu, vi phạm luật; còn sau 75 là tốt.
Ông đau lòng vì sách, ôm đơn đi kiện. Kết cục chẳng đi đến đâu.
Trước khi ông mất, người ta đã không quên đặt tên ông cho một con phố nhỏ. Đúng như ông thày TQ nhận xét: Hôm qua nó giết mình, hôm sau nó mang vòng hoa đến phúng điếu.
Ông Khai Trí Nguyễn Hùng Trương đã ra đi lúc 5h15 ngày 11/3/2005 tại Sài Gòn, và được hỏa táng tại Bình Dương.
2- Nhà Lá Bối: nhà Lá Bối do nguyên Đại Đức Từ Mẫn, tên thật là Võ Thắng Tiết trông nom. Sau ông hoàn tục. Ông là người có lòng, để việc phụng sự văn học nghệ thuật lên trên tiền bạc. Từ Mẫn đã giúp các nhà văn có nơi xuất bản những đầu sách có giá trị và người đọc có cơ hội đọc những cuốn sách trang nhã, chăm sóc từng chút trong việc trình bầy ấn loát và cả đến nội dung sách. Tất cả sách của Nhất Hạnh đều từ đây mà ra.
Nếu không có Lá Bối, những “Chiến Tranh và Hoà Bình”, “Chiến Quốc Sách”, “Sử Ký Tư Mã Thiên”, “Kiếp Người” của Sommerset Maugham, “Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ Hôm Nay” và “Lối Thoát Cuối Cùng” của V. Georghiu sẽ nằm ở đâu? Nếu không có Lá Bối, nhiều sách chắc gì đã có cơ hội ra mắt bạn đọc. Nhất là bộ “Chiến Tranh và Hoà Bình” của Léon Tolstoi.
Sách in tốn vài ba triệu thời bấy giờ, bao giờ lấy lại vốn. Sau này, ở Hải ngoại, ông tiếp tục làm công tác văn học với nhà xuất bản Văn Nghệ. Nếu cần một vinh danh gì cho 20 năm Văn học dịch nói riêng và Văn học nói chung, có cần nên nhắc đến Võ Thắng Tiết không? Kẻ lót đường cho Văn Học Miền Nam. (Sài Gòn trong tôi/ Nguyễn Văn Lục)
3.- An Tiêm Thanh Tuệ
Tôi chỉ xin trích dẫn ba bài viết lúc mà Thanh Tuệ nằm xuống để thấy được rằng nhà xuất bản An Tiêm với Thanh Tuệ có lòng với văn chương như thế nào.
*Thái Kim Lan về Thanh Tuệ:
Hình như dưới tay anh tác phẩm được in nào cũng mang một chút lòng trân trọng của anh như thế đối với tác giả và độc giả, một nét cười bao dung mời gọi, vừa cảm khái liên tài vừa khuyến khích thúc dục, một nhịp nối uyển chuyển tài hoa giữa giãi bày tâm sự và tìm kiếm tri âm trong chữ nghĩa và tri thức, giữa người và người…
An Tiêm đã khai phá, mở cửa khu vườn văn học của các nghệ sĩ trẻ miền nam trong khung cảnh sôi động của thập niên 60…
* Tiếc Văn Chương, thương chữ nghĩa, Trần Thị Lai Hồng.
Biết là vô thường, nhưng vẫn không khỏi tiếc thương. Tôi tiếc thương người An Tiêm Thanh Tuệ hiền hòa đã đành, mà nỗi tiếc Thương Văn Chương chữ nghĩa còn trĩu quá nặng.
Thôi từ nay, còn ai khổ công lặn lội tìm tòi đãi lọc để phổ biến văn chương như đã từng với Tuệ Sĩ, Bùi giáng, Sao Trên Rừng, Nguyễn Đức Sơn. Thôi từ nay còn ai trân quý nâng niu bảo trọng chữ nghĩa như đã từng với Lá Hoa Cồn, Ngàn Thu Rớt Hột, Mười Hai Con Mắt.. Đêm Nguyệt Động, Cái Chuồng Khỉ, và còn nhiều, rất nhiều công lao với văn học đã, đang và chưa thực hiện được.
* Với nhà văn Lê Thị Huệ:
Rồi bỗng nhiên nghe tin Ông chết. Đặng Ngọc Loan hôm trước rủ đi uống càphê với Ông một lần, gọi điện thoại nói với tôi: Tin gì kỳ cục. Sao người vậy mà chết nghe kỳ cục quá.(Sài Gòn trong tôi/ Nguyễn Văn Lục)
4.- Doanh nghiệp sách Thành Nghĩa, Sàigòn.
Có lẻ phải nói đây là một ông Khai Trí thứ hai. Trong một dịp đi dự một buổi phát giải thường, do cái TTNCBTVPHVHDT. Viết tắt thế để quý vị khỏi mất thời giờ với cái Trung Tâm đó. Tôi có gặp anh Võ Thành Tân, Tổng Giám Đốc nhà sách Thành Nghĩa và nhất là anh Vũ Quang Trình, trợ lý TGĐ trong bữa ăn trưa đó. Gốc gác các anh đều là dân Quảng Nam, Quảng Ngãi mà người dân gọi đùa là: cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam Quảng Nam, Đà Nẵng.
Gọi như thế để thấy cái đám dân ngoài đó dại dột, ngu ngốc đi theo cái đảng thổ phỉ cộng sản tận tình. Nay, sau 30 tháng Tư năm 1975, Họ, những người dân miền ấy có mặt khắp nơi, nhất là trong ngành báo chí, xuất bản. Các báo lớn như Tuổi Trẻ, Thanh Niên v.v. đều có người của họ. Chẳng hạn báo Thanh Niên có Nguyễn Công Khế, Tuổi Trẻ có Hùng Sơn Phước, Công An thành phố Trần Trữ Lang, Sàgòn Times có Võ Như Lanh, Kinh Tế VN có Cung Văn, Nhất Ánh..
Võ Thành Tân, sau 75 đang còn học Văn Khoa. Với cái vốn liếng ấy đâm ra hữu dụng, anh làm nghề mua bán sách cũ. Biết sách nào quý, biết sách nào giá trị là sở trường của một người mua bán sách cũ. Có tý vốn rồi, anh mua lại một cái ki ốt bán sách lẻ ở đường An Dương Vương. Kịp đến thời mở cửa, 1986.
Theo lời anh Trình, các anh liên kết với các nxb của nhà nước để in sách. Họ đứng tên, cho giấy phép rồi họ mặc cho mình muốn làm gì thì làm. Một cuốn sách mới đầu ít vốn in 1000 cuốn thăm dò. Bán chạy thì in lại, bán tiếp. Một năm mới đầu xuất bản 4, 5 đầu sách, rồi cứ thế tăng dần. Đến năm 2004 thì đã cho xuất bản đến 3000 đầu sách đủ loại. 2005 tăng lên 3500 đầu sách một năm.
Nay thì các anh trở thành tỉ tỉ phú trong ngành xuất bản. Ngoài ra, các anh còn mở ra 18 cửa hàng bán sách với 2000 nhân viên. Hỏi sao có nhiều nhân viên như thế. Trả lời là để trông chừng những khách hàng ăn trộm đồ trong tiệm sách.
Có những tiệm sách lớn có đến 40 chục ngàn đầu sách đủ loại.
Làm gì còn có những Thanh Tuệ, những Từ Mẫn nữa. Làm gì còn có Lá Bối, An Tiêm, Nam Sơn nữa. Làm gì còn có *Loan Mắt Nhung* nữa.
Thôi chào vĩnh biệt sách cũ Sàigòn. Chào những đứa con tinh thần sinh trước 1975 còn sót lại.
Và như trong một số bài viết của tôi, tôi luôn luôn đòi hỏi nhà cầm quyền đương thời một điều, một điều thôi. Trước khi giả dối nói đến hòa hợp, hoà giải, trước khi nói đến tình nghĩa, trước khi kêu gọi Việt Kiều về nước, trước khi nói đến “khúc ruột ngàn dặm”, v.v. và v.v., yêu cầu các ông một lời xin lỗi chúng tôi, xin lỗi những Người Lính Việt Nam Cộng Hoà, xin lỗi các nhà văn, nhà trí thức, xin lỗi các bà vợ, xin lỗi những người mẹ, xin lỗi những trẻ em Miền Nam và cuối cùng xin lỗi sách vở Miền Nam. Xin lỗi tất cả.
Tiểu nhân hèn hạ không dám và không làm được thì hãy khoan nói đến những chuyện gì khác.
(Sài Gòn niềm nhớ/ Nguyễn Văn Lục)