TỪ NGÀY CHINH CHIẾN MÙA THU

Các chiến sĩ Biệt Động Quân, QL.VNCH bị thương tại mặt trận Chợ Lớn năm Mậu Thân 1968 đang được các đồng đội chăm sóc.

Những nét ưu tư, lo lắng của các thương binh QL.VNCH tại Tổng Y Viện Cộng Hòa ngày 15/4/1975 khi hay tin chiến sự ngày càng bất lợi cho phía Việt Nam Cộng Hòa.

Trong tiết trời se lạnh của màn đêm, nơi góc đường vắng nào đó của Sài Gòn, có một người lính già, co cụm bên ngọn đèn đường, tấm vé số nhàu nát, đôi mắt mờ đục, nhớ về một rừng lá thấp, về chiều xanh ra nơi sa trường.

Ngày xưa họ chiến đấu bên nhau, những đêm đạn pháo, tao mày vào sinh ra tử, thì ngày nay, tao, mày dựa vai nhau mà sống.

Nếu trong cuộc sống, người ta hay trả cho nhau cái nợ ân tình, thì với những người lính ấy, họ trả cho nhau nợ vào sinh ra tử. Đây là cái nợ oai hùng và mãnh liệt nhất trong cuộc đời của mỗi người lính trận.
Cứ thế, qua từng chuyến xe này rồi đến chuyến xe khác, bến phà này đến bến phà khác, họ hát để mưu sinh, để sống lại một thời binh lửa oai hùng. Phải, họ hát để sống lại, chứ không phải nhắc lại. Vì, nhắc cho ai nghe đây? Nói cho ai nghe đây?
Nếu trong cuộc sống, người ta hay trả cho nhau cái nợ ân tình, thì với những người lính ấy, họ trả cho nhau nợ vào sinh ra tử. Đây là cái nợ oai hùng và mãnh liệt nhất trong cuộc đời của mỗi người lính trận. (Sài Gòn niềm nhớ/ Cát Linh)