KINH GIÁNG SINH 2015 (BÀI THƠ KHÔNG VẦN) – Tâm An

Facebooktwittergoogle_plusredditpinterestlinkedinmail

Inline image 2

Giòng đời cứ trôi…

Không lặng lẽ… mà đong đầy giông bão…

Một năm đang qua …

Một năm mới sắp về…

Thêm một tuổi,

Thêm nỗi buồn…

Viễn xứ!

Nước mất!

Nhà tan!

 

Mùa Đông rất lạnh ở đây,

và thêm một Giáng Sinh…buồn!

Giáng Sinh 2012…

Tác giả ‘Hoa Địa Ngục’ bỏ Anh Em, bỏ Bè Bạn…

Giáng Sinh 2013…

Thiên Thần Việt Dzũng bay về trời…

Rồi Giáng Sinh năm nay,

2015

Giáo Sư Lưu Trung Khảo,

Vị Thầy khả kính cũng âm thầm, biền biệt ra đi!

Ra đi thật xa…

… nhưng tất cả

tuồng như vẫn thấy thật gần

Mùa Đông lại về

 rét muớt… ngậm ngùi!

Dẫu biết cuộc đời Vô thường…

Kiếp người ngắn ngủi

Có đó, mất đó…

nhưng… phải chi đừng gặp, đừng biết…

có lẽ đỡ buồn hơn khi phải chia cắt, phân ly!…

 

Những lần lên Paltalk

sau 2012, 2013… Chú Vũ[1] thường tuyên xưng:

Hai ‘Vốn Quý của Dân tộc, cũng là hai Khắc tinh của cái ác’

để gợi nhắc về hai khuôn mặt Thiên Thần:

– Nguyễn Chí Thiện!/- Việt Dzũng!

Và hôm nay thì sao, Chú Vũ?

 

Thoảng nghe trong hơi gió lạnh

– Hoa Địa Ngục! – Lời Kinh Đêm!

Ôi! Thương tiếc vô cùng!

Và bây giờ

Thầy Khảo cũng theo họ bay về trời,

bay theo Hồn Nước!

– Phải chăng Vận Kiếp Nước Non đã bắt đầu chuyển đổi…?

nên Họ thanh thản ra đi …

Nhìn về Quê Hương,

chặng đường đấu tranh của Đồng bào Quốc Nội

tuy thấm đẫm đau thương, nhưng chuyên chở khá nhiều hy vọng …

Mừng cho Anh Chị Em đã vững vàng…

đã trưởng thành như những trái cây mọng chín.

Lúc bước chân vào cũng như khi rời nhà tù nhỏ,

Những ‘Đỗ Thị Minh Hạnh’, ‘Nguyễn Phương Uyên’, ‘Nguyễn Xuân Nghĩa’

‘Cấn Thị Thêu’, ‘Việt Khang…’

Từ nhà tù trở về nở rộ bước chân những hương hoa, mật ngọt

Hoa trong lòng Người già

Hương trong tim Bạn trẻ

Mật ngọt trong tiếng cười của Chị,

… tiếng hát của Anh

Với âm vang điệp khúc

‘Anh là ai?

sao mắng tôi bằng giọng nói dân tôi?’

Việt Khang hài tội:

Không chỉ giặc Tàu

Mà cả tập đoàn Hùng-Dũng-Trọng-Sang!

 

Trước Giáng Sinh năm nay,

Thêm một lần chúng bắt LS Nguyễn Văn Đài

Chỉ vì Anh tiếp tục đấu tranh không mỏi mệt

Cho Tư Do,

Dân Chủ,

Cho quyền làm người

– Thứ quyền thiêng liêng vẳng lên từ hai ngàn năm trước

Được Đăng Quang nơi Hang Đá Bét-Lem

Bởi Con-Một-Chúa-Trời

Khi chấp nhận phận người

giữa Đêm Đông lạnh giá

để cầu cho Anh…

và cho những Thiên Thần dũng cảm  

còn bị đầy ải trong lao tù cs giữa Quê Hương

 

Lại một đêm nữa, như bao đêm thao thức,

Lòng nhủ lòng:

Hãy giữ vững Niềm Tin,

Hãy nghĩ tới những người nằm xuống

Phải vượt qua chính mình,

để khỏi phụ lòng ai kia trên bước đường tranh đấu

cho dù nhiều lúc cảm thấy thật cô đơn … (!)

 

Tôi cũng chưa quên

Tác giả ‘Hoa Địa Ngục’ và ‘Lời Kinh Đêm’

cũng để lại trong lòng tôi… bên cạnh nỗi tiếc thương

là bài học: “Im lặng

…không cần trả lời hay thanh minh

trước những đòn đánh phá vì tị hiềm, ganh ghét của bạn hay thù

… mà hãy giành thời gian quý báu

để làm những gì cần thiết cho cuộc sống mai sau”…

Đảng csVN đã nợ Người VN chân chính

một món nợ không thể trả được,

Người Việt Nam Quốc Gia vốn khoan dung, nhân hậu

sẽ không tiếp tục đòi nếu những người csVN

biết ăn năn, sám hối…

 

Bao nhiêu Người Việt Quốc Gia bỏ Nước ra đi với lời thề non hẹn biển

‘Không trở về Quê Hương khi còn màu cờ máu!…’

Tôi là một trong những Người vì lời thề này…

mà khi nhận hung tin từ quê nhà xa tít!…

… để trở thành đứa con bất hiếu

bởi khi về chỉ còn thấy Di ảnh Ba trên bàn thờ…

Nỗi đau này cứ đeo đuổi mãi trong tôi

Không phút nào nguôi!

 

Mong ước nhìn thấy ngày cs sụp đổ

trước lúc nhắm mắt lìa đời của Ba chưa trọn.

Tự nhủ lòng:

Hãy tiếp tục cố gắng để tạ tội với Ba

và mong ước này của Má trở thành hiện thực…

 

Sau Giáng Sinh 2015

Trước thềm Năm Mới 2016

Nguyện Cầu Đất Nước sớm Thanh Bình

Cho kẻ ‘hèn với giặc, ác với dân’

Sớm trở về Chính Đạo.

Xin Ơn Trên phù trợ

Ngục Sĩ Nguyễn Chí Thiện

Ca Nhạc Sĩ Việt Dzũng

Thầy Lưu Trung Khảo… an nhiên cõi khác

 

Cầu chúc Nhà Văn, Nhà Giáo họ Trần, Bình Luận Gia họ Lý…

Những tấm lòng vàng đối với Đất Nước

và tất cả những người đang đấu tranh cho Quê Hương hôm nay

Chân cứng đá mềm, đầu cao mắt sáng…

 

Sáng như Ánh Sao Giáng Sinh đêm nay.

 

(Bài thơ ngẫu cảm không vần)

Tâm An

 

[1] Nhà Văn, Nhà Giáo Trần Phong Vũ

Inline image 1